Em dẫn anh đi qua những con hẻm ngoằn ngoèo, nơi gió thổi qua lá rơi… Nhiều khi anh không dám nghe bài hát này. Ngay khi khúc dạo đầu vang lên, mũi tôi bắt đầu cảm thấy đau nhức.Những cảnh trong quá khứ hiện lên và mở ra như một trình chiếu.
Năm 2016, cuối Tết, anh đã mất em mãi mãi.Từ đó về sau, tôi có những điều tiếc nuối không dám nhắc đến.Thời gian trôi qua, anh càng nhớ em nhiều hơn trong âm thầm.Anh chưa bao giờ dám nhắc đến em trước mặt người khác, sợ em sẽ đột nhiên mất kiềm chế và khóc.Mỗi khi nghe người khác nhắc đến ông bà, tôi không khỏi rơi nước mắt.
Cách đây vài ngày, tôi đọc được một bài viết về một bà ngoại nhìn lén cháu gái trang điểm trước khi kết hôn. Tôi đọc hết bản báo cáo mà rơi nước mắt.Tôi thực sự ghen tị với cô ấy. Cô đã cho phép người cô yêu thương nhất nhìn thấy khoảnh khắc hạnh phúc nhất của mình. Bạn cũng phải ghen tị với bà ngoại đó. Bạn có thể tận mắt chứng kiến cô gái lớn lên với mái tóc dài của mình.
Anh nhớ em đã nhiều lần nói rằng em sợ không nhìn thấy được ngày anh lấy chồng. Tôi xin lỗi vì bạn thực sự không thể làm được điều đó.Nhưng tôi sẽ ghi nhớ những kỳ vọng của bạn về tương lai của tôi.
Rất nhiều điều tồi tệ đã xảy ra trong năm nay. Nếu bạn ở đây, bạn sẽ cảm thấy rất buồn.May mà ngươi không có ở đây, nếu không thì sẽ lo lắng như vậy.
Bà ơi, con thực sự nhớ bà. Bạn cũng nhớ tôi. Nếu bạn nhớ tôi, hãy đến gặp tôi trong giấc mơ của bạn. Đã lâu rồi tôi không mơ thấy bạn. Có lẽ anh đã mơ thấy em nhưng không nhớ được mình thức dậy khi nào.Tuy nhiên, bạn vẫn phải đến thăm tôi trong giấc mơ thường xuyên hơn.Tình yêu, mọi thứ vẫn như cũ.