Trong hành trình của tuổi trẻ, chúng ta sẽ luôn gặp một số người lướt qua bầu trời đêm của chúng ta như những ngôi sao băng, để lại đằng sau những tia sáng ngắn ngủi và rực rỡ.Và cô ấy là ngôi sao băng đã từng soi sáng cả thế giới của tôi.Cuộc gặp gỡ của chúng tôi dường như là sự sắp đặt của số phận. Hai tâm hồn cô đơn tìm thấy niềm an ủi ở nhau trong thành phố ồn ào.
Chúng tôi cùng cười, cùng khóc và cùng nhau theo đuổi ước mơ.Những ngày ấy thật giản dị và trong sáng, mỗi bình minh và hoàng hôn đều trở nên ý nghĩa.Chúng tôi đồng ý rằng chúng tôi sẽ cùng nhau đi khắp mọi nơi trên thế giới và cùng nhau thực hiện ước mơ của nhau.Tuy nhiên, những trò đùa của số phận luôn khiến con người mất cảnh giác. Sự ra đi của cô không một lời từ biệt hay một lời giải thích, chỉ để lại một chuỗi dư âm cô đơn.
Lời giao ước muôn đời đã trở thành vết sẹo trong lòng tôi, một vết thương không thể lành.Mỗi khi màn đêm tĩnh lặng, tôi sẽ vô thức nghĩ đến cô ấy, nghĩ đến sự đồng ý của chúng tôi, nghĩ đến những tiếng vọng cô đơn đó.Tôi biết cô ấy đã đi rất xa, vượt xa tầm với của tôi nhưng sự đồng ý, lời hứa đó đã khắc sâu vào sâu thẳm tâm hồn tôi.
Tôi cố quên bằng cách bận rộn và quên bằng cách bắt đầu lại, nhưng mọi cố gắng chỉ khiến ký ức trở nên rõ ràng hơn.Nụ cười, giọng nói và sự dịu dàng của cô ấy đã trở thành sự đồng tình vĩnh viễn của tôi và là tiếng vang của nỗi cô đơn.
Có lẽ, đây là cái giá của sự tăng trưởng. Chúng ta phải học cách chấp nhận mất mát và học cách tìm sức mạnh trong nỗi cô đơn.Và tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước với thỏa thuận vĩnh cửu và tiếng vọng cô đơn này cho đến khi tôi tìm thấy ánh sáng của riêng mình.