Cô ấy có một người yêu thích,
Họ đã yêu nhau được 5 năm;
Nhưng vì lý tưởng trong trái tim tôi,
Nhưng cô thà từ bỏ tình yêu còn hơn.
Cô sinh ra trong một gia đình giàu có,
Nhưng trái tim tôi dành cho người nghèo;
Cô ấy sống trong một khu vườn đầy hoa,
Đôi mắt anh đầy những người đau khổ.
Bà đã nghe tiếng Chúa gọi
Quyết tâm cống hiến hết mình cho nghề điều dưỡng;
Bất chấp sự phản đối của gia đình, cô
Kiên quyết vượt qua mọi rào cản.
Cô dũng cảm thách thức những định kiến của thế gian,
Để làm những gì thế giới coi là một công việc tầm thường,
Mỗi đêm cô ấy
Tất cả đều tuần tra với đèn lồng gió trên tay,
Nhờ sự chăm sóc tuyệt vời của cô và nhóm của cô,
Tỷ lệ tử vong của những người bị thương đã giảm đi rất nhiều.
Cô được những người bệnh tật và bị thương gọi một cách trìu mến là "Người phụ nữ cầm đèn".
Cô ấy là Nightingale.
Cô sinh ra ở Ý, học ở Đức và làm việc ở Anh.
Cô có thói quen viết nhật ký từ khi còn nhỏ. Cô viết trong nhật ký của mình:
Ngày 20 tháng 9 năm 1844
Tôi đã phải làm rất nhiều việc nhà.Những bộ quần áo, kính và đồ sứ đó ngập tới tận cằm tôi. Họ chỉ đơn giản là nhàm chán.Tôi không thể không tự hỏi: ‘Đây có phải là cuộc sống không?Đây có phải là điều mà một người lý trí, một người sẵn sàng tạo ra sự khác biệt muốn làm mỗi ngày?’
Vì công việc nặng nhọc, việc nhà cộng với nỗi bất hạnh trong nội tâm, lại phải tìm thời gian để học kiến thức điều dưỡng nên cuối cùng tôi không thể trụ được nữa.Tôi ngã bệnh.
Điều này khiến bố mẹ tôi sợ hãi. Họ sợ hãi và lo lắng cho sức khỏe của tôi.
Trong những ngày tôi nằm trên giường bệnh, bố mẹ tôi tự nhiên thoải mái hơn trước những yêu cầu của họ đối với tôi.
Khi tôi đã khá hơn một chút, Richard đến gặp tôi.Chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc và anh ấy đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chúng tôi cùng nhau nói chuyện về thơ ca và hội họa và có một mối quan hệ vui vẻ suốt 5 năm.
Anh ấy là một nhà từ thiện trẻ và là một người chu đáo. Chúng tôi có cùng lý tưởng và có nhiều chủ đề chung.
Trong khoảng thời gian tôi cô đơn, bất lực và không nhìn thấy chút ánh sáng nào, Richard đã mang đến cho tôi niềm an ủi tinh thần to lớn bằng vô số lá thư của anh.Tôi rất quý mến anh ấy trong lòng.
Nhưng khi anh cầu hôn tôi, tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi về nhà và suy nghĩ rất lâu.
Tôi cũng đang ở trong một hoàn cảnh vô cùng mâu thuẫn.
Nếu tôi trở thành người bạn đời chung thủy với anh ấy, gia đình tôi sẽ là nơi tôi nợ nần nhiều nhất, và tôi không thể đối xử với Richard như vậy.Richard không thể tận hưởng hạnh phúc gia đình vì lý tưởng của tôi.
Vì vậy tôi đã đưa ra một quyết định khó khăn.Dù yêu anh nhưng tôi không thể chấp nhận tình yêu của anh.
Hôm nay anh lại đến nhà thăm tôi. Chúng tôi đi dạo trong vườn. Lúc đầu chúng tôi vẫn trò chuyện và cười đùa, rất vui vẻ. Nhưng cuối cùng anh ấy lại rất không vui vì tôi từ chối lời cầu hôn của anh ấy. Anh rời khỏi nhà tôi trong sự thất vọng và giận dữ.
Trong lòng tôi cũng rất đau. Suốt ngày đêm, tôi không thể vượt qua được nỗi đau buồn. Suy cho cùng, tôi yêu anh, nhưng vì lý tưởng trong lòng, tôi đã chọn con đường cô độc, chọn những bệnh nhân cần mình, chọn dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa.
Bố mẹ tôi rất thất vọng với quyết định của tôi. Họ không ngờ tôi lại trả lời Richard như thế này.
Tôi đã viết thư cho Richard giải thích:
Số mệnh của tôi là trở thành kẻ trôi dạt.
Vì sứ mệnh của tôi,
Tôi thà không kết hôn còn hơn
Đừng giao lưu;
Không có tiền.
Tôi nghĩ,
Hôn nhân không phải là duy nhất.
Một người hoàn toàn có thể hưởng lợi từ sự nghiệp của mình,
Hãy khiến bản thân cảm thấy thỏa mãn và hài lòng,
Tìm niềm vui lớn hơn.
Text/Vượt Nam và trở về Bắc