Trong buổi chiều yên tĩnh, ánh nắng chiếu qua cửa sổ chiếu vào cuốn album ảnh ố vàng trên bàn làm việc.Tôi nhẹ nhàng mở ra, từng trang như đang thì thầm, kể lại câu chuyện ngày xưa. Những mảnh vỡ vụn theo thời gian tràn vào lòng tôi lúc này như thủy triều.
Thật là một sự khởi đầu, khi tôi vẫn còn là một đứa trẻ ngu dốt, đầy tò mò về thế giới và đầy khao khát về tương lai.Mỗi tấc đất đều để lại dấu chân tôi, mùa nào cũng chứng kiến tiếng cười và nước mắt của chúng tôi.Mùa xuân chúng ta cùng nhau đuổi diều ngoài đồng, mùa hè chúng ta nô đùa trên sông, mùa thu chúng ta lăn lộn trong lá rụng, mùa đông chúng ta làm người tuyết trong tuyết.Khoảng thời gian vô tư đó giờ đây là một giấc mơ không thể đạt được.
Thời gian là thẩm phán công bằng nhất, nó sẽ không quay trở lại và cũng sẽ không dừng lại vì bất cứ ai.Chúng ta giống như những quân cờ bị bàn tay số phận đẩy đi, không ngừng chuyển động trên bàn cờ cuộc đời, mỗi bước đi đều để lại dấu ấn sâu đậm.Những người bạn thân một thời giờ đây đã rải rác khắp mọi nơi trên thế giới. Khuôn mặt của họ dần mờ đi trong ký ức, nhưng những ký ức chung đó giống như rượu lâu năm, càng cũ càng ngon.
Trên chặng đường trưởng thành, chúng ta không ngừng nói lời tạm biệt với tuổi thơ ngây thơ, những ước mơ tuổi trẻ và cả con người trước đây của mình.Chúng tôi đã học cách ẩn náu, học cách ngụy trang và học cách tìm vị trí của mình trong thành phố bê tông cốt thép.Nhưng dù có đi bao xa, những dấu vết do thời gian khắc ghi vẫn luôn là tài sản quý giá nhất của cuộc đời chúng ta.
Môi trường đang thay đổi và chúng ta cũng vậy.Những ngôi nhà cổ quen thuộc, những hàng cây cổ thụ, những khung cảnh tưởng chừng như không bao giờ thay đổi, tất cả đều đã lặng lẽ thay đổi dưới sự tẩy rửa của thời gian.Chúng ta cố gắng bắt lấy thứ gì đó, nhưng khoảng cách giữa các ngón tay quá rộng và thời gian quá mỏng manh. Nó luôn trôi khỏi chúng ta trong một khoảnh khắc vô tình.
Dấu vết của thời gian không chỉ là dấu vết của năm tháng mà còn là phép rửa của cuộc đời.Chúng ta học cách trân trọng, học cách biết ơn và học cách tìm ra sự thật không thay đổi giữa sự thay đổi.Mỗi bình minh và hoàng hôn là một món quà mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta, giúp chúng ta tìm thấy sự bình yên trong sự bận rộn và nghe thấy tiếng nói nội tâm trong nhịp sống hối hả.
Nhìn lại quá khứ, những ước mơ đó có còn sáng ngời ở một góc trong trái tim tôi không?Những lời hứa bị lãng quên đó có còn đáng để theo đuổi không?Dấu ấn của thời gian cho phép chúng ta nhìn rõ hơn con đường của mình và tiến về tương lai một cách vững chắc hơn.
Bởi, dù thời gian có thay đổi thế nào thì những dấu ấn đó vẫn là những bài thơ đẹp nhất trong cuộc đời chúng ta.